Văn mẫu lớp 12

Cảm nghĩ về mái trường thân yêu

Cảm nghĩ về mái trường thân yêu

Bài làm

Chẳng biết tự bao giờ, tôi đã yêu một ngôi trường. Trường THPT Đan Phượng của tôi, bình yên đến lạ lùng, không cầu kì, không ầm ĩ, không hiện đại cũng chẳng hề đồ sộ phô trương. Hiền hòa bình yên, trường THPT Đan Phượng của tôi với vẻ cổ kính trang nghiêm đến rung động lòng người. Bao nhiêu…bao nhiêu năm rồi nhỉ? Nhìn tôi mỉm cười, Đan Phượng khẽ đáp lại lời tôi, nhẹ tựa gió bay: 50…sắp 50 rồi…

Thời gian lại trôi đi, vào cái ngày tôi lần đầu tiên bước chân vào ngôi trường mà tôi sẽ gắn bó trong suốt ba năm học tới. Ngỡ ngàng, ngạc nhiên, khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy ngôi trường ấy. Chẳng biết vì sao nhưng kể từ giây phút đó, tôi biết kỉ niệm ấy sẽ mãi in đậm trong tâm trí tôi chẳng bao giờ có thể phai nhòa. Nắng nhảy nhót xung quanh những tán cây xào xạc, tiếng chim ca vang động khắp cả một khoảng sân trường tĩnh mịch. Mỗi buổi sáng, tôi đều cố gắng đến trường thật sớm, hít hà và tận hưởng cái không trong lành yên ả nơi ngôi trường vắng lặng. Khẽ lắng nghe tiếng lấ vàng rơi, mới biết Đan Phượng của tôi nồng nàn là thế. Trong trẻo nghe tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá rợm bóng cả một góc sân trường, lòng tôi chợt bồi hồi đến lạ.

Xem thêm:  Phân tích đoạn thơ sau trong bài Bên kia sông Đuống: Bên kia sông Đuống... Đường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơ

Học sinh THPT Đan Phượng đang rạo rực đếm ngược để đón chờ một ngày, cái ngày mà Đan Phượng sẽ tròn 50 năm tuổi, 50 năm phát triển, 50 năm không ngừng phấn đấu, 50 năm miệt mài cần mẫn cùng những thế hệ học sinh, Đan Phượng không hề cằn cỗi khô khan, cũng chẳng hề lạnh lùng xa cách. THPT Đan Phượng đang phới phới đầy sức sống, thật mãnh liệt và tươi trẻ, vững bước cùng những lớp học sinh tiến về phía trước. Vui mừng làm sao khi được hòa mình trong niềm vui phơi phới ấy. Tự hào làm sao khi được trở thành một phần, dù thật nhỏ thôi, góp sức xây dựng mái trường thân yêu này.

Đan Phượng ngày cuối thu se lạnh đến nao lòng! Nhưng không vì vậy mà những hoạt động Đoàn trường không được sưởi ấm. Các bạn trẻ đã truyền lại cho tôi một ngọn lửa, một ngọn lửa của sự phấn đấu nỗ lực, của sự cần cù cố gắng.

Đan Phượng che chở, bao bọc, ôm ấp tôi như một người mẹ, chăm ẵm đứa con ngây thơ yếu ớt. Bởi vậy, tôi biết rằng, dẫu thời gian có trôi qua, dẫu cảnh sắc nơi đây có thay đổi đến nhường nào, thì tôi vẫn sẽ mãi yêu nơi ấy, nơi có gia đình 12A9 yêu quý của tôi, nơi tôi được đón chờ, che chở, ôm ấp, vỗ về.

Đánh giá bài viết
Xem thêm:  Nhân vật Tnú trong tác phẩm “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành